Pages: [1]
  Print  
Author Topic: Chùm thơ nhiều tác giả ( Trích từ Đà Lạt thơ )  (Read 1823 times)
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« on: April 02, 2009, 09:36:34 AM »

Hoa Dă Quỳ

LÊ HOÀNG ANH

(Tp. Hồ Chí Minh)


Ủ thầm trong đất đợi mùa xuân

Trong nắng ấm mật ong sóng sánh

Ḷng ta là ngàn thông xanh thẳm

Gặp lại hoa cùng muốn hoá sắc vàng.

 

Ta gởi niềm thương trong mắt buồn

Quanh ngọn lửa nhỏ

Ngọn khói đi t́m khói thành hương

Hay phấn vành bay trong gió

 

Đêm sương

Những mắt dă quỳ tṛn xoe rải theo chân ta bước

Mai ta về rồi

Có điều chi quá mong manh dễ vỡ

Cánh hoa vàng đón đợi rung rinh

 

Xin dă quỳ và xin cả mùa Xuân

Ủ thầm những lời như niềm mơ ước

Và chờ đấy khi nắng vàng rót mật

Lại bung ra những cánh hoa vàng

 

Xin người hăy về đây mùa Xuân

Nhặt cho ta những cánh vàng tươi thắm

Lại theo chân để nói lời mỏng mảnh

Cháy thành hương

23-11-1994
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #1 on: April 02, 2009, 09:36:48 AM »

Giữa rừng thông

PHI TUYẾT BA

(Hà Nội)   


Thông xanh, thông xanh, thông xanh

Ngỡ như biển biếc hóa thành rừng thông

Gió đưa mây trắng lượn ṿng

Đồi xanh nét sóng vỗ cong diềm trời...

Nhạc thông ta uống vắng người

Giữa muôn xanh, giữa khơi vơi đại ngàn

Một đời... mấy lúc say tràn

Một chiều... mấy phút tiêu tan cô sầu.

Ta như chiếc lá không màu

Thi thơ là bạn, công hầu mặc ai

Nửa ta thoát tục về trời

Nửa ta lận đận cơi người với thông...
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #2 on: April 02, 2009, 09:37:07 AM »

Thánh thót với cao xanh

THUƯ BẮC

(Hà Nội)


Sao thế anh? chẳng lẽ đă hết rồi

Đă bay biến những ǵ là kỷ niệm

Đă quên lăng lời tâm t́nh ḥ hẹn

Đă lấp vùi gió nắng chặng đường qua .

 

Em lặng im nhưng nào có cách xa

Bờm ngựa trắng gió lùa tung tóc rối

Hồ Than Thở dấu một lời em tới

Dơi sao khuya hát với cơi vĩnh hằng.

 

Đồi thông xanh vi vút gió mênh mang

Cánh bướm trắng dập dờn hoa tím vẫy

Phố vườn xanh tay ai vun xới đấy

Sao không là em - Công chúa của lầu anh

 

Sống lặng im nhưng nào có lăng quên

Dẫu tuổi trẻ chẳng một lần trẻ lại

Vẫn là em với tháng ngày vồi vội

Rót chén thề thánh thót với cao xanh.

3-1993
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #3 on: April 02, 2009, 09:37:27 AM »

Ngẫu hứng phố phường

UÔNG THÁI BIỂU

(Đà Lạt) 


Đà Lạt của tôi trong sương giăng

Là cánh chim đêm t́m về đất đậu

Đà Lạt của tôi đối diện mặt trời

Tôi trễ nải trôi tím chiều mận hậu...

 

Đà Lạt của tôi người bạn vong niên

Gậy trúc khập khênh

Chênh vênh gơ từng bậc đá

Đà Lạt rất quen mà rất lạ

Chén rượu ngoại ô

Ngấm một tiếng

Khà...

 

Đà Lạt của tôi vó ngựa chiều mưa

Lóc cóc dội về quán trọ

Lữ khách dừng chân giữa đường mưa gió

Ngước nh́n một khoảng trời thông...

 

Đà Lạt của tôi, em ơi biết không?

Đà Lạt của tôi, mưa chiều qua ḷng.

1993
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #4 on: April 02, 2009, 09:37:54 AM »

Đêm Đà Lạt
HOÀNG CÁT
(Hà Nội)

Trời trở gió, ngàn thông kêu vi vút

Đêm mênh mông. Đà Lạt lạnh buồn

Thành phố cao nguyên, như hiện thân

Của một hành tinh xa lạ

Những ngọn đèn đường mờ ảo trong sương.

 

Sự yên lặng của đêm Đà Lạt

Nghe mênh mông, thăm thẳm vời xa

Như tất cả đă không c̣n trần tục

Ta như nh́n, nghe thấu được hồn ta...

Đà Lạt, đêm 26-8-1995

 
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #5 on: April 02, 2009, 09:38:36 AM »

Hoa quỳ nở muộn
HUỲNH HỮU VƠ

(B́nh Thuận)


Nếu như trời không có gió

Mưa sẽ về đồi thông

Nếu như em không đến

Sẽ vô cùng mênh mông

 

Đà Lạt chiều xuống thấp

Bóng ai bên hàng cây

Chắc nỗi buồn đứng nấp

Để trời chiều đầy mây

 

Bỗng dưng ḷng tê cứng

Gió lạnh đâu t́m về

Từ cơi nào sâu thẳm

Cho buồn tê tái tê

 

Giọt sương như lay động

Nơn xanh bên bờ hồ

Bóng em cứ xao động

Trái tim em từng giờ

 

Nếu như em không đến

Đà Lạt tháng giêng hồng

Hoa quỳ không c̣n nở

Giữa vô cùng mênh mông

Đà Lạt, noel 1993
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #6 on: April 02, 2009, 09:39:08 AM »

Một ngày Đà Lạt

LÂM THỊ MỸ DẠ

(Huế)


Buổi sớm

Chưa có tiếng người chỉ có tiếng chim

Tiếng chim trong, ngân thành ṿng, thành chuỗi

Như một loài hoa lạ của trời

Thả từng chùm xuống thành phố đầy vơi

 

Một khoảng biển ở đầu em

Một khoảng lửa ở trên đầu em

Một khoảnh nắng vàng trong mưa lai láng

Bao chiếc ô nói cuộc đời Đà Lạt

Mơ màng, lặng lẽ mà lắng sâu

Đôi lứa bên nhau trong chiếc ô màu

Chú ngựa đen lắc bờm nghiêng cổ hư

Tiếng chân ngựa gơ đều trên mặt phố

Như tiếng đập của quả tim thời gian !

Tôi đi trong Đà Lạt ḷng  chứa chan

Như cô bé lạc trong câu chuyện cổ

Như cơn gió lạc vào huyền thoại

Như em lạc vào t́nh yêu của anh

Ôi màu xanh, màu xanh, màu xanh

Thắm trong mưa màu xanh lạ quá

Đường trong cây, thấp thoáng màu trong lá

 

Bất chợt mưa, bất chợt nắng vàng

Hoa trên trời, hoa dưới đất xốn xang

Mimosa vàng như gót chân của nắng

Lay ơn đỏ, lời hoàng hôn thầm lặng

Tím tṛn xoe đóa cẩm tú cầu

Hoa vũ nữ múa rồi về đâu

Để bông xuxi ngẩn ngơ măi thế

Tôi đi, tôi đi ḷng như đứa trẻ

Hoa dại, hoa khôn, thác trắng, mặt hồ

Đà Lạt thấm vào tôi như rượu

Cho lạ lùng tôi nhận mặt giấc mơ

 

Hồ Xuân Hương mặt nước trầm tư

Thi nhân hỡi có nh́n tôi không đấy

Hồ xanh trong ḷng sâu đến tận trời

Nghiêng mơ màng bao bóng thông trôi

 

Cuốn tung hết những bọt bèo rác rưởi

Thác tung bờm vạch một ḍng đi

Sao mềm mại tên như là thiếu nữ

Vang vọng trong chiều Cam Ly ! Cam Ly !

 

Bàn tay mẹ chai sần cuốc đất

Rau lên xanh chan chứa mắt người

Ô đứng, ô ngồi hàng hàng lối lối

Đất đỏ t́nh người cao nguyên thắm tươi

Bao ngọn cỏ trong nghĩa trang chiều nay

Nói ǵ với tôi một ngày Đà Lạt

 

Rưng rưng trời xanh, rưng rưng câu hát

Các anh nằm giữa thành phố t́nh yêu

 

Người vô danh cỏ cũng vô danh

Nhưng tôi biết suốt đời tôi mắc nợ !
Đà Lạt, 17-7-1981
Logged
nguoiyeutho
Newbie
*
Posts: 8


View Profile
« Reply #7 on: April 02, 2009, 09:40:06 AM »

Nỗi nhớ xanh
TRẦN HỮU NGHIỄM

(Cà Mau)


Đà Lạt là em ngày ấy của anh

Những góc phố mưa, những nụ cười ánh mắt

 

Đà Lạt là dốc, là những con đường ngoặt

Là những lúc lang thang trên những ngọn đồi

Cỏ xanh, thông xanh

Em mới đây lẩn khuất đâu rồi

Che ô tím hay ô xanh không biết

 

Đà Lạt là nỗi nhớ xanh biếc

Riêng anh.
Logged
Pages: [1]
  Print  
 
Jump to: